Nhiều phụ huynh từng băn khoăn khi gọi tên con nhưng con không nhìn lại, hoặc khi trò chuyện, ánh mắt của con thường hướng sang nơi khác thay vì nhìn vào người đối diện.
Không ít người cho rằng điều này đồng nghĩa với việc trẻ không chú ý hoặc không muốn tương tác.
Tuy nhiên, đối với nhiều trẻ trong phổ tự kỷ, câu chuyện có thể không đơn giản như vậy.
Khi trò chuyện với người khác, trẻ không chỉ lắng nghe lời nói mà còn phải xử lý rất nhiều thông tin cùng lúc như biểu cảm khuôn mặt, cử chỉ, giọng nói và môi trường xung quanh.
Đối với một số trẻ, việc duy trì giao tiếp bằng mắt có thể khiến não bộ phải xử lý quá nhiều thông tin cùng một lúc, dẫn đến cảm giác căng thẳng hoặc quá tải.
Nhiều trẻ vẫn đang chú ý đến cuộc trò chuyện, vẫn tiếp nhận thông tin và phản hồi theo cách riêng của mình dù không duy trì giao tiếp mắt thường xuyên.
Thay vì chỉ tập trung vào việc con có nhìn vào mắt hay không, điều quan trọng hơn là quan sát xem con có đang tham gia vào tương tác, phản hồi lời nói hoặc thể hiện sự quan tâm đến người đối diện hay không.
Một số trẻ cảm thấy thoải mái hơn khi nhìn vào khuôn mặt, nhìn vào tay người đối diện hoặc vừa nghe vừa hướng ánh mắt sang nơi khác.
Đó có thể là cách trẻ giúp bản thân tập trung và xử lý thông tin hiệu quả hơn.
===
Vietnamese International Clinic for Autism (VICA)


